Du Tử Lê

“Mai kia sống với vầng trăng ấy
người có còn thương một bóng cây
Góc phố còn treo đôi mắt bão
Ai nhớ ngàn năm một ngón tay?”

Đỗ Trung Quân

” Quê hương là con diều biếc
Tuổi thơ con thả trên đồng
Quê hương là con đò nhỏ
Êm đềm khua nước ven sông…”

Phạm Thị Ngọc Liên

“Mối tình anh như mái ngói đầy rêu
Nỗi buồn đóng thành tầng
Em dẫm vào trượt ngã
Vết nhói đau đến lạ
Như lời tình ca cũ kỹ đã xanh rêu”

Bùi Chí Vinh

“Yêu là… yếu, còn ôm là… ốm
Mới tập yêu em đã nhẹ người
Đang bốn chục, em rớt luôn mười kí
Em còn đi học, mấy anh ơi!”

Câu chuyện ấm trà

“Em không muốn tự tay pha ấm trà thật đặc
Để rót ra một chén đau lòng!”

Em có về thôn trăng

Tôi lớn lên bằng con tôm, ngọn muống già, trái sấu non, đọt mùng tơi
Bằng sự bòn nhặt suốt đời của mẹ
Cánh cò vẫn trắng nguyên dẫu lời ru không giá thú
Khóm xương rồng gai góc nở hoa.

Trịnh Công Sơn

Buồn phiền vỡ mộng đường dài
Ta xin một góc ta ngồi với ta…

Tình bạn

”Tình bạn là ngôi nhà không khóa cửa
Ta bước vào nào ngại ngần gì
Nhận ấm êm rồi lại bước chân đi
Đường xa lắc tìm riêng mình hạnh phúc…”