Mộng du

Ta đã ném đời mình vào bão tố
Trái tim ta không giương nổi cánh buồm…

Nỗi buồn thiếu nữ

Những đêm mơ tôi muốn gặp điều gì
Tôi khao khát những gì mà chỉ gặp nỗi buồn xưa cũ?
Nỗi buồn sáng trong của tôi, thời thiếu nữ
Một ngôi nhà thủy tinh vụn vỡ
Đầy ắp những điều tôi vẫn say mê…

Phan Huỳnh Điểu

“Tôi cho rằng thơ phổ nhạc đạt đến mức độ cộng hưởng tâm hồn của nhạc sĩ và thi sĩ. Tìm thấy một bài thơ phù hợp, nhạc sĩ phổ nhạc và gửi gắm tâm trạng mình. Xét đến cùng, chất thơ trong ca từ của một nhạc sĩ thuần túy không thể bằng được chất thơ trong ca từ vốn là bài thơ của một nhà thơ. Nhà thơ chắt chiu từng con chữ, nhạc sĩ chăm chút từng nốt nhạc sẽ cho ra một tác phẩm toàn vẹn và đầy đặn. Bởi vậy, tôi hết sức thích phổ nhạc cho thơ. Thơ và nhạc như cặp anh chị em song sinh, thơ một cánh, nhạc một cánh cho tác phẩm bay lên…”

Trần Văn Khê

Xin được nghiêng mình đưa tiễn Giáo sư Trần Văn Khê về nơi an nghỉ cuối cùng. Mong cho mọi di nguyện sau cùng của ông được hoàn thành, và ngọn lửa trong tim ông về văn hóa Việt lại sẽ có người chuyền đuốc…R.I.P

Viết cho mùa hoa phượng

Em đi rồi! Chùm phượng đỏ trên cao
Cứ cháy mãi những điều chưa nói hết
Nắng chiều hôm cứ ngời lên nuối tiếc
Giá ngày xưa…Thôi đừng nhắc! Hạ tàn…

Giữa ngã ba sông

Ta về giữa ngã ba sông
Sậy dài hun hút,
Buồn không bóng người
Dang tay, ngửa mặt mà cười
Thấy con sẻ trắng ngang trời bay đi…

Trớ trêu

Mà môi trót buột lời yêu
Mà tim trót níu những điều nhớ mong
Qua đò nấn ná dòng sông
Lên bờ nấn ná mênh mông đất trời…

Nếu thật buồn

Nếu thật buồn em cứ về với biển
Sẽ gặp vầng trăng ngụp sóng phía xa mờ
Sẽ thấy bóng một người nôn nao thức
Sẽ thấy còn nguyên vẹn một giấc mơ…