Đếm tuổi

”Tôi đếm tuổi mình bằng những rong chơi
Bằng những chuỗi hoàng hôn tôi xâu trong nỗi nhớ
Bằng những hạt cườm lăn đến cuối chiều thì oà vỡ
Thành mưa…”

Vọng

”Nắng vẫn vàng đấy thôi
Cỏ vẫn nằm trên đất
Nhưng hình như trong tôi
Có điều gì đã tắt?”

Mùa xưa

“Nhà tôi còn mở cổng
Hoa khế tím rụng đầy
Vườn tôi còn gom lá
Chờ tay người – khói bay…”

Nguyễn Quang Sáng

“Trên sóng lưng lược có khắc một hàng chữ nhỏ mà anh đã gò lưng, tẩn mẩn khắc từng nét: “Yêu nhớ tặng Thu, con của ba”. Cây lược ngà ấy chưa chải được mái tóc của con, nhưng nó như gỡ rối được phần nào tâm trạng của anh…” Kính cẩn tiễn nhà văn #Nguyen_Quang_Sang về…

Anh quá bận để yêu em

”Anh vội vã chạy theo đời, em lại chạy theo anh
Khoảng cách cứ dài ra vì em đuối sức
Cái khoảng cách mà em gắng lấp
Bằng những đợi chờ, chịu đựng, yêu thương..”

Đừng trách

Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạncó những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đángnên đừng trách….Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử tháchtin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấptin một nụ hôn duy…

Chuyện tình yêu không kể

Bạn chẳng kể tôi nghe điều gìChuyện tình yêu tưởng chừng không nghĩ đếnNhưng tôi thấy nỗi niềm đầy yêu mếnBạn từng gửi về xa tha thiết tới một ngườiThì tình yêu ai chẳng có một thờiĐi bên nhau không dám cầm tay vụngNói rất nhiều, cứ im là lúng túngVà bao lần đứng lặng…

Biển nhớ

Em đã lấy hết của anh những buổi tối yên tĩnhNhững buổi tối bây giờ sóng biển tràn vào nhàEm đã lấy của anh những trưa êm ảTrưa đỏ trời sắc lửa cháy trên hoa.Em lấy hết chừa cho anh nỗi nhớNỗi nhớ ba mươi bốn năm cộng lại – Nhân mườiNỗi nhớ biến gã…