Rằng từ

“Rằng từ khoác bụi trên vai
Năm chưa đủ rộng tháng dài đã trôi
Người đi tìm lá ngậm ngùi
Ta về đốt lửa hong lời gió mưa…”

“Cuộc dạo chơi này coi dài…”

“Cuộc dạo chơi này coi dài chứ chốc lát mà thôi…” Một bức tường to Một quyển sách nhỏ Lặng im. . “An trú giữa đời” • Phiên Nghiên

Tám chữ có

“Có vết thương mười năm đứng âm thầm vì cơn mưa sống lại…”

MẶT TRỜI LẶN Ở PHÍA NÀO?

Em vẫn thế, vẫn hay thắc mắc những điều vu vơ lắm. Em không biết người ta đối xử thế nào với ký ức khi đã từng cùng nhau và phải rời bỏ nhau? Những con tim đã gắn kết với nhau rồi thì làm sao lìa xa được nữa, nó chỉ có thể làm đau nhau thêm mà thôi. Kỷ niệm cũng vậy, cái thứ duy nhất bất biến giữa thời gian vì biến thành quá khứ ảo diệu rồi, người ta chỉ nhất thời quên nó, nhưng khi tràn về thì bão lũ lắm, khó khăn lắm!