Đừng trách

Có những tình yêu tự đặt ra cho mình những giới hạncó những yêu thương từ chối ta như thể ta không hề xứng đángnên đừng trách….Là định mệnh ngẫu nhiên chọn ta giữa muôn triệu người để thử tháchtin một người ở trong tim như ta đã từng cố chấptin một nụ hôn duy…

TÌNH TỤI MÌNH, CHỈ LÀ MỘT CHUYỆN NHỎ NHOI THÔI…

Thì ra tình yêu không chết đi, nhưng nó cũng không luôn mãnh liệt như nó từng bùng cháy. Một ngày nào đó, tình yêu được kể như môt chương sách phải đọc qua trong cuốn sách “Phải sống!”. Tình yêu được nhắc như một môn bắt buộc học để được tốt nghiệp trường đời. Tình yêu như một cây cầu độc đạo phải đi để đến bên kia sông trưởng thành. Và rồi cuối cùng, tình yêu đơn giản cũng được tính như giai đoạn người ta hay điểm danh lại đời mình, học mẫu giáo, cấp một, cấp hai, giai đoạn tuổi thơ, giai đoạn niên thiếu,… nó đáng nhớ, đầy chuyện chôn giấu, ngập kỷ niệm luyến tiếc, nhưng không đáng để quá đau khổ bi lụy chỉ vì nó đã trôi qua…

Thường, những người thật sự đi qua, thật sự sống, thật sự đời, họ sẽ kể về tình yêu một cách biết ơn, như những điều vui vẻ thú vị nhất từng có, dù người yêu của họ đã không còn nơi đó nữa…

Tết ở đâu

Tết ở đâu? Ở trong lòng người thôi. Là rực rỡ trên bờ môi câu yêu thương, là thắm thiết từng hành động quan tâm thiệt lòng, là từng nỗi nhớ thực sự dành cho nhau, là buông bớt mình mà ôm lấy người, là cảm thông là san sẻ từ tâm…

IM LẶNG VÀ YÊU THƯƠNG…

.Thế giới này đã tồn tại quá nhiều chiến tranh nhưng chưa bao giờ nó khốc liệt bằng cách lòng người chiến tranh với bản thân.
.Những thành lũy người ta xây lên chưa bao giờ vững chắc bằng thành lũy vô hình người ta xây trong tim mình.
.Thiệt nhiều trái ngược khi dễ buông lời nói xấu xa khi không hề thực sự quan tâm đến người được nói tới, nhưng lại khó khăn vô cùng khi dệt lời đẹp với người mình thương yêu thực sự.
.Tui không hiểu nổi…

Bài thơ lá

Khi mùa xuân đến
Tình anh lại đầy
Lá nằm trong lá
Tay nằm trong tay.

ĐÀNH RẰNG GIÔNG BÃO

..đành rằng giông bão, mà trái tim em vẫn son trẻ, niềm tin em vẫn rỡ ràng, và tình yêu vẫn chưa hề tự vẫn trong trái tim mướt xanh của mình.

HẠNH PHÚC TRƯNG BÀY

Hạnh phúc là một cảm giác tuyệt vời, là luồng sinh khí loi lẻ và lấp lánh chiếu rọi người ta vài khắc trong đời. Có người vin vào khắc đó để sống tiếp tục, có người vin vào đó để nghĩ rằng mình đang đau khổ. Nhưng tôi thấy, hạnh phúc, bản thân nó đã cô đơn.