Điệp khúc tháng sáu

Tháng sáu trầm tư tháng sáu chơi vơi. Cành phượng cháy lòng vòm xanh hút mắt. Dẫu thương nhớ em làm sao khóc được. Giọt nước mắt này cũng của xa xưa. Tháng sáu trời nắng tháng sáu trời mưa. Em giữ riêng em khoảng trời màu tím. Anh có trở về bước chân xin tìm đến.

Có một khoảng trời tháng sáu của riêng anh…

TỰA VÀO VAI ANH.MÀ KHÓC

Em tin tưởng vào chữ “duyên” như một buộc ràng không nỗ lực. Nhưng em cũng tin rằng những nỗ lực làm tròn vẹn chữ “duyên”.

Buông tay thì dễ, chứ đan tay nhau thì khó, khó lắm!

Hờ hững yêu

.Hờ hững vui buồn, hờ hững chạm vào nhau. Hai thế giới nhìn nhau trong khô cạn. Một ngày thấy mình hờ hững yêu, hờ hững gắn bó… Đâu phải vì thời gian?
Đâu phải vì hết thương nhớ?
Mà hờ hững lạnh lòng…

TÌNH ƠI, CÓ THỂ LÀ ĐÃ MUỘN RỒI!

Ta không còn trẻ nữa để nói mình cuồng điên vì tình yêu như người ta hay khuyên bảo, nhưng ta cũng chưa đủ tháng năm cho chữ “già” thốt ra đầu môi, nên ta giằng ta đau ở biên giới giữa lửa nóng và biển cạn. Ta đang ở một nơi mà có thể có tất cả, trong khi chỉ có một ít, và có thể sẽ mất tất cả.
…Người ở đây lúc này, tình ơi, có thể là đã muộn rồi, cho một quãng tim trẻ dại!

Trò chuyện

Trong tôi có nhiều tôi
một tôi hay cười, một tôi hay khóc
tôi cười với đám đông, tôi khóc một mình
còn một tôi im lặng,
một tôi là chiếc bóng theo tôi…

Tự khúc

Em mang nặng tuổi hai mươi
Hồn nhiên không đủ trả người vô tâm
Gọi tên hàng vạn lỗi lầm
Ngọt trong gian dối cũng cầm bằng không…

Lỗi

Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu
Khi tình yêu đã một lần tan vỡ
Vẫn yêu nhau mà đành dang dở
Cả hai chúng mình chẳng có lỗi gì đâu…

Tống biệt hành

Đưa người, ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng?
Bóng chiều không thắm, không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong ?

Nhật kí

anh đừng đi, em không cách chi tìm
em biết trốn vào đâu cho bớt nhớ…