Nhật kí

Giữa chúng mình có khoảng cách hay không
em vẫn hỏi những đêm tràn thương nhớ
em vẫn ước phải chi mình được có
một ngày thôi êm ấm sống bên người
một ngày thôi tim sẽ bớt mồ côi
lòng sẽ chẳng xa vời khao khát nữa
vai anh rộng để em thèm bé nhỏ
mơ một ngày yên ngủ giữa vòng tay
một ngày thôi lơi lỏng áo quên cài
quên tất cả tháng ngày chua xót cũ
quên tất cả khi biết mình nhận đủ
trọn lòng anh tha thiết, trọn tình yêu…

Anh bước vội vàng, anh gởi lại bao nhiêu
như chẳng có, lại dường như nhiều quá
giữ cho vẹn tình yêu khốn khó
em dặn lòng, thương quá buổi chiều nay
ôi chiều nay em có một bàn tay
chiếc hôn mỏng mơ hồ như thoáng gió
em muốn gọi anh ơi đừng đi nữa
chưa bao giờ em yếu đuối tựa chiều nay
anh đi rồi, đơn chiếc phủ đầy vai
em nhớ lắm những lời anh chẳng nói
em nhớ lắm bàn chân anh bối rối
những ngón buồn da diết cuộc đời em
anh đừng đi, em không cách chi tìm
em biết trốn vào đâu cho bớt nhớ…
.
Nhật ký_Đinh thị thu Vân

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s