Xuân tha hương

*”Chị ơi, tết đến em mua rượu
Em uống cho say đến não nùng
Uống say cười vỡ ba gian gác
Ném cái chung tình xuống đáy sông!”

Không tựa

vệt khói loang chiều quay quắt nhớ
tay vịn vào chống chếnh nỗi tha hương
chiều xuống phố ngước tìm mây viễn xứ
tình yêu dâng
như thác đổ mưa nguồn..

Bất ngờ

Xin gửi lại chút lòng kiêu hãnh
Nụ cười ai ám ảnh suốt tuổi thơ
Ta bé quá mà sân trường rộng quá
Biết đứng đâu thành người lớn bây giờ?

Ngơ ngác đời nhau

*Nàng trơ trọi trong ký ức của mình. Nàng biết rõ mình đã làm gì, đã nói gì, đã chấp nhận gì… chỉ là khi nhìn thấy nụ cười nhạt hơn sương đó, nàng chỉ muốn vùi mặt mà khóc nấc. Rồi tự thấy mình phải mạnh mẽ, vì chẳng còn ai cho mượn một bờ vai, hay một cánh tay vụng về nữa…*

Giả sử

Em để lại những mùa thu không biết nói
chỉ mình tôi tưởng niệm lúc em đi
giọt lệ nào mơ hồ như dấu hỏi
giả sử cuộc đời không có những chia ly..

Không tựa

Người gần mà hóa xa xăm
mà thôi… cũng đã mấy năm còn gì
nắng mưa này một lần đi
gặp nhau giờ cũng chia ly… Thôi đừng!

Không tựa

Biết giấu vào đâu hai tay đầy nhớ
những kẽ tay trơn vắng những ngón tay
hãy trở về nghe em! Chiều độ lượng
Hoa cúc trái mùa vàng đến quắt quay…

Không tựa

bây giờ biển hết mặn rồi
núi không xanh nữa cho người yêu nhau.