Tám chữ có

“Có vết thương mười năm đứng âm thầm vì cơn mưa sống lại…”

Lúng ta lúng túng

Sao con đường đi kiếm nhân tình cứ rối như vò tơ
Sao lúng túng hững hờ…

Cơn bão nghiêng đêm

“Cơn bão nghiêng đêm, cây gãy cành bay lá
Anh nắm tay em qua đường cho khỏi ngã
Ta đã yêu nhau, thề mãi mãi bên nhau cơ mà?
Anh bỗng ra đi, anh ra đi vội vã…”