Không trầu mà cũng chẳng cau
Làm sao cho thắm môi nhau thì làm.
Chuyên mục: Nguyễn Duy
Ánh trăng
“Ngửa mặt lên nhìn mặt
Có cái gì rưng rưng
Như là đồng là bể
Như là sông là rừng
Trăng cứ tròn vành vạnh
kể chi người vô tình
ánh trăng im phăng phắc
đủ cho ta giật mình.”
Đà Lạt một lần trăng
Em biết chứ, chả ai lơ đãng cả
Hòn than kia đang đỏ đến hết lòng
Mà ngọn lửa cứ giả vờ le lói
Mùi nhựa thông theo sợi khói đi vòng…
Đánh thức tiềm lực
“Lúc này ta làm thơ cho nhau
đưa đẩy mà chi những lời ngọt lạt
ta ca hát quá nhiều về tiềm lực
tiềm lực còn ngủ yên…”
Tre
Tre xanh
Xanh tự bao giờ
Truyện ngày xưa đã có bờ tre xanh
Thân gầy guộc, lá mong manh
Mà sao nên luỹ, nên thành tre ơi…
Áo trắng má hồng
Áo trắng là áo trắng bay
Thấp tha thấp thoáng tháng ngày mỏng manh
Rừng xanh ai nhuộm mà xanh
Má hồng ai nhuộm mà quanh năm hồng…
Đá ơi
Mọi cuộc chiến tranh
Phe nào thắng thì nhân dân đều bại…
Kính gửi tuổi học trò
Lá thư học trò vu vơ dấm dúi
nỗi nhớ học trò chấp chới suốt đời nhau…
Về làng
Ta đi mơ mộng trên trời
để cha cuốc đất một đời chưa xong…