Em vẫn thế, vẫn hay thắc mắc những điều vu vơ lắm. Em không biết người ta đối xử thế nào với ký ức khi đã từng cùng nhau và phải rời bỏ nhau? Những con tim đã gắn kết với nhau rồi thì làm sao lìa xa được nữa, nó chỉ có thể làm đau nhau thêm mà thôi. Kỷ niệm cũng vậy, cái thứ duy nhất bất biến giữa thời gian vì biến thành quá khứ ảo diệu rồi, người ta chỉ nhất thời quên nó, nhưng khi tràn về thì bão lũ lắm, khó khăn lắm!
Chuyên mục: nỗi đau
Trái tim son trẻ
.Hay là ngày mai em trở về nơi em đã sống? Tìm anh chỉ đế khóc vùi. rồi đi. Lẽ nào anh tiếc một ngày loanh quanh, lẽ nào anh tiếc một bàn tay níu?
.Hay là mình hôn nhau? Em quên mất cảm giác ngọt ngào, từ thời nào không biết nữa. Quen với mùi rượu bia, con số, mùi cô đơn, mùi tiệc tùng, mùi nụ cười-cơ-học. đôi khi là mùi thuốc lá-gượng-ép, …em quên mất cảm giác một nụ hôn.
.Hay là ngày mai, mình cầu mưa rồi băng băng chạy. Em nhớ lắm tiếng cười của anh. […] năm về trước.
.Hay là nhìn em đi anh. Bằng cái nhìn không ai có thể. Em chỉ thấy anh nồng nàn. Đừng để em thấy một nồng nàn nào hơn nữa! Những cái nhìn anh-giấu từ lâu lắm.
.
. mà thôi. … lê thê thời gian. lê thê những dòng suy nghĩ…
Hãy tiết kiệm thứ còn lại duy nhất
Nói thật
Bọn tôi đàn ông cũng có khi rơi nước mắt
Khi nhìn xác đồng bào, ôm trong tay đồng đội.
Sắt đá vẫn nghẹn ngào.
Nhưng các em ạ
Chúng tôi không bao giờ rơi lệ
Những chuyện tào lao…
Tôi đang ở đâu?
Tôi đang ở đâu mảnh vườn trĩu nặng lời ru của mẹ?
Tiếng hát nhép người đẹp cởi truồng đuổi mất cánh cò cánh vạc!
Tạ lỗi Trường Sơn
Tin chắc rằng trong các ngài đã vô số kẻ tin vào ”thượng đế”
Khi sống hả hê giữa một thiên đường
Ai bây giờ
Sẽ
Tạ lỗi
Với Trường Sơn?
Trả lại cho người…
Tôi đã thực sự rất thương yêu người, bằng tình yêu sâu sắc nhất, bằng cõi lòng tan nát được ủi an, bằng tiếng cười ngây ngô nhất của người. Vậy thì vì sao và từ khi nào chúng ta trôi ra khỏi đời nhau, bằng từng ngày khít chật gặp nhau và bằng từng ánh mắt bờ môi không bao giờ buộc vào âu lo cũ nữa?
Về làng
Ta đi mơ mộng trên trời
để cha cuốc đất một đời chưa xong…
Có những ngày
Có những ngày chỉ muốn trở về quê
Nằm nghe gió rít qua hàng song cửa
Nói với mẹ: Con không đi làm nữa
Mẹ nuôi con đọc sách hết đời, nghe?
Núi đôi
Nắng lụi bỗng dưng mờ bóng khói
Núi vẫn đôi mà anh mất em!