Rồi sẽ đi đến đâu? Đây là câu hỏi em treo lửng lơ trên vạt áo mình suốt những tháng năm qua.
Chuyên mục: nỗi đau
À ƠI THÁNG MƯỜI…
Bình yên nào từ phía xa cũng dịu dàng chạm khẽ khoảng sống của nhau. Cảm ơn anh. Nàng chắp tay đặt lên tim mình thật nhẹ, tháng mười ơi, ngoan ngoãn ra đi ngoan ngoãn trở về…
Một ngày như mọi ngày
Chào một ngày giống hệt mọi ngày
Sóng truyền hình phủ toàn phim Trung Quốc
Từ HTV, VTV, BTV, Đồng Nai, Long An, Bà Rịa Vũng Tàu, Cà Mau… cho đến “cáp”
Hết “Triều Đại Mãn Thanh” đến “Đại Tống Truyền Kỳ”…
*chào một ngày soi rõ mặt anh em*
AI TREO NỖI ĐAU LÊN NGỌN TÌNH HẠNH PHÚC?
Mọi thứ rốt cuộc chỉ là tìm kiếm bình yên, nên nếu có thể làm điều gì khiến cho nhau an lạc, sao lại có thể chối từ?
Xuân tha hương
*”Chị ơi, tết đến em mua rượu
Em uống cho say đến não nùng
Uống say cười vỡ ba gian gác
Ném cái chung tình xuống đáy sông!”
Đợi bố
“Bố ạ con sẽ không chờ nữa
Khi chiều qua, những chiếc bóng đổ vàng
bố không về…
Mẹ ơi thôi đừng khóc
nước mắt chẳng làm ướt nổi nhân gian…”