Viết cho em

Chúng mình dần dần trở thành khó hiểu trong nhau
Câu chuyện như ấm trà nước thứ ba nhạt thếch
Em vặn vẹo bàn tay, anh so bờ vai lệch
Trái tim chúng mình hai nhịp cứ chênh…
.

Có một bài thơ không bươm bướm

Anh đã có những ngày buồn như thế
Trang thơ viết ra không có nổi chú bướm vàng
Nhưng anh vẫn tin một hôm nào xuống phố
Còn gặp những lòng người hóa bướm bay sang …

Biết

Biết không đi trọn ngày mai
Biết trăm năm chỉ ván bài…
em thua!

Trái tim phụ nữ

Có bờ vai nào đủ rộng không anh
Cho mái đầu nhỏ thôi của một người phụ nữ
Để đừng bao giờ, đừng người mẹ nào phải nhủ
”Hãy thương con gái mình hơn vì mai sau nó sẽ cô đơn”…

Người đàn bà đến với đời anh sau em

Người đàn bà đến với đời anh sau em
Chắc phải hơn em về mọi mặt
Vì có thế anh mới đánh đổi
Những hạnh phúc – khổ đau từng cóp nhặt – chúng mình….