Trôi đi

Em đưa tay
hứng từng giọt khóc
trong trái tim mình
đã một thời yêu…

MẶT TRỜI LẶN Ở PHÍA NÀO?

Em vẫn thế, vẫn hay thắc mắc những điều vu vơ lắm. Em không biết người ta đối xử thế nào với ký ức khi đã từng cùng nhau và phải rời bỏ nhau? Những con tim đã gắn kết với nhau rồi thì làm sao lìa xa được nữa, nó chỉ có thể làm đau nhau thêm mà thôi. Kỷ niệm cũng vậy, cái thứ duy nhất bất biến giữa thời gian vì biến thành quá khứ ảo diệu rồi, người ta chỉ nhất thời quên nó, nhưng khi tràn về thì bão lũ lắm, khó khăn lắm!

Trái tim son trẻ

.Hay là ngày mai em trở về nơi em đã sống? Tìm anh chỉ đế khóc vùi. rồi đi. Lẽ nào anh tiếc một ngày loanh quanh, lẽ nào anh tiếc một bàn tay níu?

.Hay là mình hôn nhau? Em quên mất cảm giác ngọt ngào, từ thời nào không biết nữa. Quen với mùi rượu bia, con số, mùi cô đơn, mùi tiệc tùng, mùi nụ cười-cơ-học. đôi khi là mùi thuốc lá-gượng-ép, …em quên mất cảm giác một nụ hôn.

.Hay là ngày mai, mình cầu mưa rồi băng băng chạy. Em nhớ lắm tiếng cười của anh. […] năm về trước.

.Hay là nhìn em đi anh. Bằng cái nhìn không ai có thể. Em chỉ thấy anh nồng nàn. Đừng để em thấy một nồng nàn nào hơn nữa! Những cái nhìn anh-giấu từ lâu lắm.

.
. mà thôi. … lê thê thời gian. lê thê những dòng suy nghĩ…

Không đề

Khi em nhìn thấy mình qua tấm gương của một cửa hiệu lớn trên đường đi, em biết mình đã khác. Mỗi ngày em đi nhanh qua bản thân mình không đủ thời gian để soi gương, huống gì – là – trang -điểm. Hôm nay em chấm một nét son trên môi nhạt, biết mình nhớ anh đậm màu mắt kẻ, biết mình yêu.
.
Khi em mỉm cười nghe “tiền bối” nói về một tương lai em xán lạn mà tình yêu trúc trắc, em biết mình cố- tình bỏ qua những lời nghe đã mòn tai, rằng em sẽ không lấy được người mình yêu, rằng em sẽ đi xa, rằng em sẽ rất nhiều tiền, và… cô-đơn trong cái sự nghiệp của mình.

.
đoạn đường ko xa ko gần, đủ để cái nhức đầu hành hạ, và nghẹo đầu ngủ, giật mình dậy đã tới nơi mình ko biết… nơi nào. bấm số 3 như 1 thói quen. “anh ơi…

IM LẶNG VÀ YÊU THƯƠNG…

.Thế giới này đã tồn tại quá nhiều chiến tranh nhưng chưa bao giờ nó khốc liệt bằng cách lòng người chiến tranh với bản thân.
.Những thành lũy người ta xây lên chưa bao giờ vững chắc bằng thành lũy vô hình người ta xây trong tim mình.
.Thiệt nhiều trái ngược khi dễ buông lời nói xấu xa khi không hề thực sự quan tâm đến người được nói tới, nhưng lại khó khăn vô cùng khi dệt lời đẹp với người mình thương yêu thực sự.
.Tui không hiểu nổi…

ĐÀNH RẰNG GIÔNG BÃO

..đành rằng giông bão, mà trái tim em vẫn son trẻ, niềm tin em vẫn rỡ ràng, và tình yêu vẫn chưa hề tự vẫn trong trái tim mướt xanh của mình.

HẠNH PHÚC TRƯNG BÀY

Hạnh phúc là một cảm giác tuyệt vời, là luồng sinh khí loi lẻ và lấp lánh chiếu rọi người ta vài khắc trong đời. Có người vin vào khắc đó để sống tiếp tục, có người vin vào đó để nghĩ rằng mình đang đau khổ. Nhưng tôi thấy, hạnh phúc, bản thân nó đã cô đơn.

.AI LÀM CHO GIỌT MƯA TUÔN?

.Nhưng ta đã ướt một bàn tay. Giấu vào đâu giấu vào đâu? Khi những cơn mưa ngoài kia vẫn còn da diết…?

CHẢI TÓC CHO EM…

Em không biết vui hay buồn khi thấy mình dễ dàng hạnh phúc và cũng dễ dàng đau khổ. Như lúc này đây em ước ao thời gian ngưng lại để giữ nụ cười anh hiền lành, để cảm bàn tay trái anh tì nhẹ lên chân tóc gỡ rối đêm ngoan. Em thi thoảng ngoái cổ nhìn anh cười ngọt ngào, anh vẫn chăm chú như đang thực hiện một kiệt tác, và em lại bất động như bức tượng thạch cao, chỉ có trái tim nhảy múa.