Gửi lá đầu cây

Ngổn ngang kỷ niệm nỗi đời
Trong lồng chim hót (!) ngoài trời gió bay.

Bài luân vũ mùa đông

Em như con bướm lạc lõng giữa Sài Gòn mùa đông
Không có anh mỉm cười bên cạnh
Phố bỗng dưng buồn…

Sau phút chông chênh

Có bài thơ viết về phút xao lòng
Em đã đọc ngày xưa – thời rất trẻ
Như con đường với trăm ngàn ngã rẽ
Những phút xao lòng…ai chẳng người ơi

Đừng yêu

Bầu trời không còn nắng
Trái đất không còn đêm
Không còn giận hờn ghen
Nếu phải đừng yêu nữa!

Ngọn lửa

Ta sẽ uống với bạn một li rươu
nhiều li rượu
cụng li chúc mừng sinh nhật cõi đời
chúc niềm vui
chúc cả nước mắt

Thôi em ạ

Có một buổi em cùng anh hò hẹnKhông răng long ít nhất cũng bạc đầuRồi một buổi em đột nhiên lỗi hẹnĐể anh buồn bãi bể với nương dâu Nay vô cớ em chạnh lòng quay lạiChưa kịp mừng anh đã vội phân vânTình vẫn thế nhưng lòng đầy hoảng sợTảng đá kia không nỡ…

Một nửa

”Thiếu một nửa tôi đi tìm một nửa
Một nửa nắng vàng một nửa mưa bay
Một nửa khuya, một nửa chiều, nửa gió
Ai sẽ là một nửa của tôi đây?”

Chia

chỉ còn cỏ mọc bên trời
một bông hoa nhỏ lặng rơi mưa dầm…

Biển vắng

Một cộng với một thành đôi
Anh cộng cô đơn thành biển
Nắng tắt mà người không đến
Anh ngồi rót biển vào chai…