Thiên di

Kiếp trước tình là mây gió
Kiếp này tình vẫn thiên di…

Ta lại hát như thời trai trẻ

Có ngờ đâu, rừng vẫn giữ giùm ta
Nét tên em dưới mũi dao ngày nọ
Và những gì em cho ta năm tháng cũ
Chìm trong cây thành một vết thương sâu…

Mỗi ngày trong vườn tôi

Bởi em: một vì sao, tôi đầy tràn nước mắt!
Bởi em: còn như mất, muôn đời là chiêm bao!
Tôi hỏi cỏ. Nghẹn ngào. Tôi hỏi hoa. Hoa héo.
Kìa con chim chèo bẻo bay đi rồi, hoàng hôn!
.

Nói với anh

”Biết hai sông chẳng thể chung dòng
Ta thương anh – những đêm dài xanh xao nỗi nhớ
Ta thương ta – những đêm trời trở gió
Bao bụi trần
Giấu kĩ
gửi vào thơ…”

Tình khúc tháng ba

”Biết ơn mẹ đã sinh ra anh dù không riêng cho em
Biêt ơn Tháng Ba mưa xuân chen nắng hạ
Tháng Ba dịu dàng
Tháng Ba thanh khiết quá

Tháng Ba của riêng em, là Anh!”

Chiều tối

”Chiều tối
Rời nhau ra
Mỗi người đi về một cuộc sống
Riêng nỗi buồn
Ở lại
Khía những vết dịu dàng nơi trái tim đau…”

Đêm của những giọt sương

”Đôi khi em vẫn thấy nỗi cô đơn bò dài trong trái tim
ngay cả lúc áp mặt vào ngực anh nghe những lời dịu ngọt
đôi khi em bỗng tiếc những chuỗi ngày cách xa
nhớ nhau mà không thể gặp
khắc khoải sao là hạnh phúc
đau đớn sao là hạnh phúc…”