Làm sao anh yêu nổi en

Em chỉ là quán trọ anh trú tạm không hợp đồng
Những cái nhìn đắm say không đánh thuế…

*HÀNH TRÌNH MẬN GAI

Cảm giác rất kỳ lạ khi bước vào rừng anh. Là lúc nào cũng biết đang ở trong anh mà vẫn cô đơn loi lẻ, nhói đau trên mỗi đầu ngón tay khi chạm gai, nhưng thích thú khám phá từng bước chân hoang dại. Những bước chân đầu tiên của em là những bước chân đầy em nhất. Có chút nuối tiếc ánh nắng cũ phía ngoài kia, nhưng yêu thương gìn giữ cảm giác này biết bao…

Giữa ngã ba sông

Ta về giữa ngã ba sông
Sậy dài hun hút,
Buồn không bóng người
Dang tay, ngửa mặt mà cười
Thấy con sẻ trắng ngang trời bay đi…

Không đề cho một người

Có một ngày em đi về phương ấy
Một mình anh ngồi lại ở dốc đời.
Bão giông, những chân cầu đổ gãy
Mà trời mãi xanh màu hai mươi…

Diễm xưa

Chiều nay còn mưa sao em không lại
Nhớ mãi trong cơn đau vùi
Làm sao có nhau hằn lên nỗi đau
Bước chân em xin về mau…

À ơi tháng mười…

Bình yên nào từ phía xa cũng dịu dàng chạm khẽ khoảng sống của nhau. Cảm ơn anh. Nàng chắp tay đặt lên tim mình thật nhẹ, tháng mười ơi, ngoan ngoãn ra đi ngoan ngoãn trở về…