Giọt nắng

”Như suốt đời
Em
Đuổi bắt tình yêu
Muốn ghì chặt để riêng mình ấm nóng
Nhưng tình yêu
có khác gì giọt nắng
Đậu giữa tay mình
Lại rớt xuống tay ai…”

Nỗi nhớ mùa đông

”Ta nhớ mùa đông, ta nhớ anh
Ta nhớ ta của những ngày yêu cũ,
Nhớ vầng trăng rơi, nhớ dòng sông bão lũ,
Nhớ bản tình ca chưa kịp viết thành lời…”

Có một buổi chiều nào

”Những chuyến tàu lỡ bến đã từ lâu
Giữa những mặt người thấp thoáng qua mau
Em có thấy bóng ai đang sững lại
Ấy là anh của một thời trẻ dại…”

Tìm lại khúc ca dao

”Thuyền hoa gập ghềnh chiều ấy chị sang sông
Áo Hà Đông nhớ mãi người dáng lụa
Tóc chị buông, ngẩn ngơ, vương víu gió
Thế mà thuyền hoa lại không cập bến trong …”

Tự bạch

”Thì có chứ, ta cũng xao xuyến chứ
Cũng nhớ nhung, nghĩ ngợi suốt bao phen
Nhưng lòng người, ta chưa rõ trắng đen
Ta hèn lắm, dấn thân hoài sợ chết…”

Mùa thu ngồi hát

”Đám mây phiêu lãng về đâu
Mùa thu lẳng lặng pha màu trên cây
Dễ cười dễ khóc – em đây
Vẫn như xưa vẫn như ngày gặp anh…”

Hồi ức

Con đã đi qua những tháng năm dài
Chân không thể bước ra ngoài nỗi nhớ
Tuổi ấu thơ vẫn từng ngày nhắc nhở
Có một thời…
Cha mẹ…
Đã yêu nhau…

Đừng hứa sẽ cho nhau

”Ta như chú gấu già sợ những ngày sương giá,
Mượn tạm gốc cây sồi trú ẩn những mùa đông,
Rất có thể là YÊU, rất có thể là KHÔNG,
Ta đừng hứa trao cho nhau, cả trời, cả đất…”

Một bông hồng nở giữa tim anh

Em yêu dấu, mộng có khi là thực
Đợi lâu rồi, cũng có lúc, phải không em?
Bóng hòa bình dẫu gần hay xa lắc
Cũng tin rằng sẽ có, nhé em.