Không còn

Không còn nước mắt cho anh nữa đâu
Em đã khóc suốt thời trẻ dại
Nước mắt nhỏ xuống đời con gái
Từ khi mình xa nhau….

Sẽ là như thế nào

Sẽ là như thế nào?
Rồi chúng ta sẽ nói gì đây
Cho những lần gặp lại…

Nhớ nhau

Nhớ nhau
xin để mình tôi thức
Trời lạnh
sương nhiều
em ngủ ngoan!

Tre

Tre xanh
Xanh tự bao giờ
Truyện ngày xưa đã có bờ tre xanh
Thân gầy guộc, lá mong manh
Mà sao nên luỹ, nên thành tre ơi…

QUAY LƯNG LÀ GIANG SƠN KHÁC!

Người yêu vừa mới đó, tay trong tay đó, mắt môi lúng liếng cùng nhau. Ngay ngày mai thôi có thể là người dưng… Người-dưng-nước-lã…
Bạc bẽo trần gian chưa bao giờ là tội lỗi của cuộc đời, của cuộc tình, mà chính của con người, người mà lúc nào cũng nghĩ suy rằng, ngoài kia là một giang sơn khác, trong khi tay mình đang có cả giang sơn…

Tiễn con gái lớn về nhà chồng

Hóa ra bố lại yếu lòng hơn mẹ
Lúc người ta đến xin dâu
Mẹ cười rất tươi
Mà bố thì rưng lệ
Lời thơ ngập ngừng nghẹn giữa câu…

Xanh bạc mái đầu

Đường quanh bóng tối cho đôi mình mãi tìm nhau,
Tìm nhau mãi đến khi xanh bạc mái đầu…

Cho con

Con hãy giữ tình yêu làm báu vật
sống thương yêu, ân nghĩa với cuộc đời
tình yêu sẽ cho con nhiều thóc gạo
cho con nhiều quả ngọt với hoa tươi…

Hôm nay tôi nghe

Hôm nay tôi nghe có con chim về gọi
Về giữa trời về hót giữa đời tôi.
Hôm nay tôi nghe
Tôi cười như đứa bé…”