Bài thơ lá

Khi mùa xuân đến
Tình anh lại đầy
Lá nằm trong lá
Tay nằm trong tay.

Nỗi nhớ Sài Gòn

Này bỗng nhiên như một kẻ mộng du
Em nhớ quá những tháng ngày ở đấy
Bạn bè thật thà kẻ khôn ngoan khờ dại
Khi bỗng nhiên xa… xa quá Sài Gòn.

Con đi lấy chồng

Mẹ không thể cho con những gì chưa biết tới
Hãy yêu quý cuộc đời như mẹ đã yêu con!

ĐÀNH RẰNG GIÔNG BÃO

..đành rằng giông bão, mà trái tim em vẫn son trẻ, niềm tin em vẫn rỡ ràng, và tình yêu vẫn chưa hề tự vẫn trong trái tim mướt xanh của mình.

Tôi đang ở đâu?

Tôi đang ở đâu mảnh vườn trĩu nặng lời ru của mẹ?
Tiếng hát nhép người đẹp cởi truồng đuổi mất cánh cò cánh vạc!

Tạ lỗi Trường Sơn

Tin chắc rằng trong các ngài đã vô số kẻ tin vào ”thượng đế”
Khi sống hả hê giữa một thiên đường
Ai bây giờ
Sẽ
Tạ lỗi
Với Trường Sơn?

Duyên

Nếu như tình khó khăn thì đã sao?
Mình còn lời thề ru ấm nhau…

Bởi tại vì thương

Bởi tại vì thương, nên tui thích cách em nhắn cho tui một cái tin buổi sáng, rằng hôm nay anh có thư tay…