One day

Anh đâu ngờ
Có ngày đàn đứt dây tơ
Một phút tim anh ơ hờ
Trọn kiếp anh vương sầu nhớ

Về đây nghe em

…Về đây thả ước mơ đi hát dạo
Để chào đời bằng hạt sương mai
Để bằng lòng ngọt ngào hấp hối
Hận thù người lắng xuống
Tìm nhau như tìm xót xa…

Bởi vì yêu

“Chỉ là tay nắm chặt bàn tay
Mà khốn khó trong đời như qua hết
Như bước tới chẳng bao giờ biết mệt…”

Diêm

”Dẫu cho anh có tham đến bao nhiêu
Và sau những cuộc tình chỉ dăm ba vết xước
Không oán hờn đâu vì em tin mình được
Chứ yêu nhiều, bạc phếch có gì đâu…”

Biến tấu ca dao

”Đêm đêm nước mắt rơi thầm
Tầm xuân xanh biếc nở nhầm vườn ai?”

Bài thơ chưa hoàn thành

“Đêm nhớ em, em có tin không?
Em như chiếc gối rúc trong lòng
Nào ai biết trăm con chim mộng
Vây kín đầu giường anh hát rong…”

Nguyên hình ảo vọng

Khi lửa khói tàn đêm
dòng sông êm ái
Tôi lại gặp em
tưởng tháng năm dài chững lại…

Biệt ly êm ái

Người lặng im, và tôi nói bâng quơ,
Chúng tôi ngồi ở giữa một bài thơ…

Từ biệt

”Em về nhé
Anh yêu!
Em về nhé
Mai em đi về ấy chốn xa vời
Chiều phố núi những hàng cây lặng lẽ
Gió ngừng bay mà mây cũng ngừng trôi…”