Vội vàng

.Tôi muốn tắt nắng điCho màu đừng nhạt mất.Tôi muốn buộc gió lạiCho hương đừng bay đi.Của ong bướm này đây tuần tháng mật;Này đây hoa của đồng nội xanh rì;Này đây lá của cành tơ phơ phất;Của yến anh này đây khúc tình si;Và này đây ánh sáng chớp hàng mi,Mỗi buổi sớm thần…

Tháng Giêng về đó anh

.Thả mùa xuân ẩm ướt sương mù.Thả gió mùa gõ về kêu thổn thức.Thả sương giăng lan vào miền kí ức.Thả ta vào nỗi nhớ của riêng nhau!Tháng Giêng đau.Phố chiều nay có hai người bật khóc.Giọt nước mắt chia liĐã đong đầy tim nhạt.Tiếng yêu chẳng đủ nồng để giữ lại yêu thương..Tháng Giêng…

Nỗi buồn

.Trong ác mộng của em anh say mèmngã gục trong lòng em mà khóctuyệt vọngEm ôm anh trong vòng tay nhẹ như bong bóngbuồn đến không lời – vì emkhông sayƯớc gì em cũng có thể saycó thể khóc và dám ngã vaò vòng tayngười nào đóƯớc gì một lần nào đóanh tỉnh táo ôm…

Người ở đâu lúc cuối năm này

.Tôi nhớ người vào lúc cuối nămGây gây một chút lạnh âm thầmNhững vỉa hè thốt nhiên cùng dậy muộnSau giấc ngủ dài như rộng thêm hơnTôi vẫn đi qua khá nhiều thảng thốtNhư đi qua vết lủng trên đườngLà lúc ấy biết bao dằn xócCả bên ngoài, dằn xóc cả bên trongNhớ nhung ơi,…

Xuân tha hương

Chị ơi, Tết đến em mua rượu
Em uống cho say đến não lòng
Uống say cười vỡ ba gian gác
Ném cái chung tình xuống đáy sông…

Bài cuối năm

cuối năm bày nỗi nhớ
để sưởi ấm mùa đông
cần em như hơi thở
kéo dài nỗi nhớ mong…

Đột nhiên

.Đột nhiên thấy nghi ngờCả những điều đang nóiĐan trống trải với khát khao dữ dộiThành kén tằm nhả tơĐột nhiên vấp phải mình úp mặt hư vôKhi cố giữ một người không biết có còn yêu thương nữa?Giá mà biết thảnh thơi dời bếp lửaLúc vừa tàn troCái khó nhất bây giờVẫn là quên…

Khi tháng năm lên tiếng

Năm nay hoa mai lại nở trong nhà
Đứa con gái theo chồng sẽ suốt ngày bận rộn
Đứa con gái đi học nơi xa sẽ vất vả một mình
Đêm của mẹ sẽ dài
Giấc ngủ chẳng bình yên

các con chưa đi mà mẹ vô cùng nhớ
khi tháng năm nhắc nhở bao điều…

Khóc những ngày mai

.mặn nồng em trải vào đâuanh sương khói khuất, nát nhàu đời riêngđau này không thể đau thêmxót này không đợi tràn đêm, gió về…giữa dòng… anh bỏ em đigiông hay bão chẳng hề chi nữa rồilạc loài ngày tháng vô triem vô giác sống từ khi mất người!biết là vĩnh viễn, anh ơimà không…