Em qua nơi này lòng cồn cào như thể
Anh bây giờ vẫn anh ngày xưa…
Giống nhau
Nếu em muốn biết được vì sao anh
Lại yêu em chân thành, tha thiết vậy?
Em yêu ạ, anh yêu em là bởi
Em giống như thời tuổi trẻ của anh.
Đồng dao mới
Em yêu dấu hết đời anh có lẽ
Không còn gì để gửi lại cho ai
Không còn gì để giữ cho ngày mai
Em lấy hết từ lâu đời sống đó..
Một ngày như mọi ngày
Chào một ngày giống hệt mọi ngày
Sóng truyền hình phủ toàn phim Trung Quốc
Từ HTV, VTV, BTV, Đồng Nai, Long An, Bà Rịa Vũng Tàu, Cà Mau… cho đến “cáp”
Hết “Triều Đại Mãn Thanh” đến “Đại Tống Truyền Kỳ”…
*chào một ngày soi rõ mặt anh em*
Khi mỗi ngày ta biết sống vì nhau
Thời gian đi qua tâm hồn vẫn trẻ
Khi mỗi ngày ta biết sống vì nhau.
Khoảng cách
Em không còn nhận ra anh
Của một thời yêu dấu nữa!
Con ve lột xác trên cành
Bay đi. Chỉ còn vỏ cũ.
TÌNH ƠI, CÓ THỂ LÀ ĐÃ MUỘN RỒI!
Ta luôn băn khoăn làm sao giữ cho đừng chia ly, dù chưa hề có một sự tương phùng nào. Giống như cách ta lắc đầu cười với ánh đèn loi lẻ, rằng tất cả đã quá muộn, khi chưa thực sự có một sự bắt đầu…
Chỉ cần được thấy người cười vui
Ta đã có tháng ngày sống như hạt sương
hạnh phúc mà không cần ai nhìn ngắm…
“Phong thả đình trú”
Ở sai lầm thời gian gặp gỡ đúng người, là một hồi đau lòng..