“Mối tình anh như mái ngói đầy rêu
Nỗi buồn đóng thành tầng
Em dẫm vào trượt ngã
Vết nhói đau đến lạ
Như lời tình ca cũ kỹ đã xanh rêu”
Bùi Chí Vinh
“Yêu là… yếu, còn ôm là… ốm
Mới tập yêu em đã nhẹ người
Đang bốn chục, em rớt luôn mười kí
Em còn đi học, mấy anh ơi!”
Giữ nhịp Song Lang
Đêm qua chớp bể mưa nguồn
Hỏi người tri kỉ có buồn hay chăng?
Trong đêm
“Chẳng tin thánh nhân trong những bộ sách dày
Tôi tin dòng nhựa của cây
Tin từng viên gạch lát
Tin người thợ da đóng dép
Người thợ nề quét vôi
Tin cả tên cướp ngày mai chết
Đêm nay nhớ một trò chơi tuổi thơ
Một cô hàng xóm
Tin cái xấu dù khôn ngoan sừng sững
Mỗi ngày một bớt đi một chút
Sẽ lớn lên bản chất cuộc đời…”
Đà Lạt một lần trăng
Em biết chứ, chả ai lơ đãng cả
Hòn than kia đang đỏ đến hết lòng
Mà ngọn lửa cứ giả vờ le lói
Mùi nhựa thông theo sợi khói đi vòng…
Câu chuyện ấm trà
“Em không muốn tự tay pha ấm trà thật đặc
Để rót ra một chén đau lòng!”
Em cứ về bên ấy
Ai đã yêu em như em biết vậy?
Để mấy lần tắm cạn giữa dòng thương.
Thiếu thừa
“Thiếu gì nắng — thiếu gì mưa
thiếu nhau lại thấy rất thừa thời gian…”
Tháng bảy
Tháng Bảy về nhen nhóm những đốm lửa hồng
Hoa trạng nguyên rực màu trên phố vắng
Cơn mưa chiều thôi rơi. Trời thắp nắng
Bảy sắc cầu vồng thương quá những ngày xưa.