”Tôi đếm tuổi mình bằng những rong chơi
Bằng những chuỗi hoàng hôn tôi xâu trong nỗi nhớ
Bằng những hạt cườm lăn đến cuối chiều thì oà vỡ
Thành mưa.”
Biệt ly êm ái
Người lặng im, và tôi nói bâng quơ,
Chúng tôi ngồi ở giữa một bài thơ…
Từ biệt
”Em về nhé
Anh yêu!
Em về nhé
Mai em đi về ấy chốn xa vời
Chiều phố núi những hàng cây lặng lẽ
Gió ngừng bay mà mây cũng ngừng trôi…”
NHỚ THƠ!
“Ta với người ừ tri kỷ tạmĐàn ca một chuyến, vậy rồi điKẻ trú non cao nhìn gió thẳmNgười xuôi sông lớn mộng kinh kỳ…” Thơ Nguyễn Thiên NgânHình Phiên ở Huế. Phiên đã về, và rất nhớ thơ!
Rứa là hết
Rứa là hết, những đóm tàn tình cũ Mình buông tay nghe lá rủ lưng đồi Tình theo gió về nơi mô, ai biết Chỉ còn mình và cái bóng mình thôi Chừ làm răng thưa thốt với mọi người Khi họ hỏi khi mô mời đám cưới Chao! Thiên hạ vô tình chi quá…
Bước chậm qua đời
*một bài rất Du Tử Lê, dù ko 5 chữ*. Người đã thế ta còn chi tiếc nữa, Tình còn chi mà ta phải điên cuồng. Ta giận ta không thể lấy lại hồn, Không thể chuộc lại tình đã hiến. Không thể bỉ khinh người ta ca tụng, Không thể bôi nhọ chính mặt…
Đáy vực sâu
Suy nghĩ mãi về một đề nghị diễn biến như cuộc phiêu lưu mới biết chắc con đường sẽ đi hiện diện anh nửa đùa nửa thật mỉm cười thấy bình minh lại đi qua ngõ hẻm để lại một tia nắng không đủ hồng con hoạ mi lại hót trong lồng điệu chờ đợi…