Bài thơ số VIII

trong mơ em vẫn còn bên cửa
tôi đứng trên đồi mây trổ bông…

Tản Đà

“Dân hai nhăm triệu ai người lớn
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con.”

em đã hoang đường từ cổ đại

Chế lấy mây và gây lấy nắng
Chế lấy, đừng vay mượn đất trời
Để khi nhật nguyệt đều xa vắng
Đầu thềm vẫn có ánh trăng rơi…

Cửa sổ

Cửa sổ để em nhìn vào khoảng trống
Để mở ra trời nắng
Để khép lại trời mưa
Và trong những ngày sương mù
Em chờ anh gõ cửa…

Chỉ

Chỉ một nụ hồng mà tim toạc gai đâm
Chỉ một lỗi lầm mà tột cùng sám hối
Chỉ lạc một lần mà cả đời tìm lối…

“Cuộc dạo chơi này coi dài…”

“Cuộc dạo chơi này coi dài chứ chốc lát mà thôi…” Một bức tường to Một quyển sách nhỏ Lặng im. . “An trú giữa đời” • Phiên Nghiên

Mãi mãi bên em

“Đôi khi có những mùa giông bão qua đây
Em thấy đời là những hư hao
Này em, đừng dấu muộn phiền trong mắt sâu
Đừng giấu bàn tay trong tóc mây
Hãy tựa đầu lên vai anh
Em sẽ thấy mùa xuân về rất nhẹ
Từ trái tim anh nồng nàn yêu em …”

Hoa cúc

“Nắng nhạt vàng, ngày đã quá trưa
Nào đâu những biển chờ nơi cuối đất
Bao ngày tháng đi về trên mái tóc
Chỉ em là đã khác với em thôi!”