Thành phố của tôi này
Đã có biết bao người lỡ hẹn
Và bao người lặng lẽ lãng quên nhau?
Diễm xưa
Chiều nay còn mưa sao em không lại
Nhớ mãi trong cơn đau vùi
Làm sao có nhau hằn lên nỗi đau
Bước chân em xin về mau…
Ở trọ lòng người
Mà người ta tới khi gần chết rồi, mới tiếc nuối nhận ra thật sự chỉ có một nơi mình ở trọ, đó là trần gian…
Đó là trần gian.
THẦY CÒN NHỚ CON KHÔNG?
Tôi ngẩn ngơ đi giữa phố xá ồn ào
Những đứa trẻ tan trường đuổi nhau trên phố
Mười năm nữa đứa nào trong số đó
Sẽ gặp thầy mình như tôi gặp hôm nay?
TỰA VÀO VAI ANH.MÀ KHÓC
Em tin tưởng vào chữ “duyên” như một buộc ràng không nỗ lực. Nhưng em cũng tin rằng những nỗ lực làm tròn vẹn chữ “duyên”.
Buông tay thì dễ, chứ đan tay nhau thì khó, khó lắm!
Mậu Thìn xuân cảm
Dân hai nhăm triệu ai người lớn?
Nước bốn nghìn năm vẫn trẻ con…
MÀU ÁO TÍM
Từ lúc giặc ruồng vô xóm đạo
Anh làm chiến sĩ giữ quê hương
Giữ màu áo tím, người yêu cũ
Giữ cả lầu chuông, nóc giáo đường…
À ơi tháng mười…
Bình yên nào từ phía xa cũng dịu dàng chạm khẽ khoảng sống của nhau. Cảm ơn anh. Nàng chắp tay đặt lên tim mình thật nhẹ, tháng mười ơi, ngoan ngoãn ra đi ngoan ngoãn trở về…
Tình khúc
Rồi em cũng xa thôi mà
Tình yêu cũng quên thôi mà…