“Biển ồn ào, em lại dịu êm
Em vừa nói câu chi rồi mỉm cười lặng lẽ
Anh như con tàu, lắng sóng từ hai phía
Biển một bên và em một bên…”
Và đẹp làm sao những tim non
Em đã về chưa tháng Chín mong?
Những phố ngày xưa rực đóa hồng
Kỷ niệm tựu trường như còn đó
Và đẹp làm sao những tim non.
Nếu những người mẹ không còn biết hát ru
Nếu dân tộc không còn kí ức
Thì xứ sở thành sa mạc hoang vu…
Nếu những người mẹ không còn biết hát ru
Nếu dân tộc không còn kí ức
Thì xứ sở thành sa mạc hoang vu.
Hương xưa
Anh không hiểu vì sao ta có buổi chiều này
gặp lại nhau và bỗng dưng em khóc
giọt nước mắt, anh làm sao ngăn đuợc
em bây giờ như xa một tầm tay…
Kỷ niệm
Anh không hiểu vì sao ta có buổi chiều này
gặp lại nhau và bỗng dưng em khóc
giọt nước mắt, anh làm sao ngăn đuợc
em bây giờ như xa một tầm tay…
Thắt nút câu thơ
Rồi có thể một mai khô nước mắt
Em lại về vá víu bão giông xưa
Biển uống vạn dòng sông, lòng chẳng nhạt
Ta bơ vơ sót lại khói sương mùa…
Rất cần
Rất cần một người yêu mình hơn tất cả
Một người ta chẳng cần phải san sẻ với ai
Một người gom đủ cả nỗi nhớ rộng dài
Một người sẽ cùng ta đi qua những ngày như thế…
Rồi có thể
Rồi có thể ta nhìn nhau ngượng ngậpAnh đi cùng cô gái khác xinh tươiTôi cố để không rơi nước mắtCòn ai đâu thương mến dỗ cho nguôiRồi có thể vợ và con ríu rítAnh nhẹ nhàng quên hết chuyện đôi taAnh hối hả đón cuộc đời hạnh phúcTôi bàng hoàng mãi chẳng hiểu raRồi…