Không còn

Không còn nước mắt cho anh nữa đâu
Em đã khóc suốt thời trẻ dại
Nước mắt nhỏ xuống đời con gái
Từ khi mình xa nhau….

Không dưng

Không dưng giận, không dưng huề
Không dưng cười đó, bất kì rưng rưng
Hỏi gì cũng lắc không ưng!
Không dưng kẹt cả đôi đường tiến lui….

Bài thơ không thể đặt tên

Biết trái tim chẳng có tội gì đâu
Khi anh không thể yêu em hơn nữa
Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành… tan vỡ
Vẫn bất ngờ, vẫn tiếc nuối, ngẩn ngơ…

Những khát vọng nằm sâu trong mỗi trái tim người
Được sống đúng với lòng mình thực chất
Những xiềng xích phết màu sơn đạo đức
Mấy trăm năm không khóa nổi Thị Màu…

Thời gian

Và tôi suốt đời lặng lẽ
Làm con còng gió cô đơn
Mải mê se từng hạt cát
Gởi người như những vết thương…

Phố mưa

Anh cả tin mình quá
Khói vàng trên ngón gầy
Mưa rây mềm mặt lá
Nỗi mong chờ… ai hay.

Đồng dao trên đỉnh núi

bao nhiêu thì khờ dại?
bao nhiêu mới khôn ngoan?
bao nhiêu, đủ không gian?
bao nhiêu, đầy mãi mãi?

Giá mà

Giá mà ta thiếp đi một chốc
Tỉnh lại thấy người đang nắm tay
Phải mà người biết trăm cơn mộng
Chỉ nhớ người thôi – nhớ rất đầy…