Nhớ nhau
xin để mình tôi thức
Trời lạnh
sương nhiều
em ngủ ngoan!
Thơ cũ của nàng
Người đi qua đời tôi Không nhớ gì sao người…
Dù sao cũng cảm ơn đời
Cám ơn những sáng êm đềm Khói cà phê quyện bên hiên nhà mình Đứng bên bờ vực tử sinh Vẫn nghe em hát bản tình ca xưa…
Gửi lá đầu cây
Ngổn ngang kỷ niệm nỗi đời Trong lồng chim hót (!) ngoài trời gió bay.
Nhớ lại đừng quên
Bỗng nhớ lại… Mọi điều sao giản dị
Tôi như em – vụng dại đến đau lòng
Chỉ cần một trong hai người biết nghĩ
Lúc bấy giờ ta dễ mất nhau không?
TUI THƯƠNG TUI QUÁ!
Tui thương tui quá tui ơi! Đó là khi tui nhận ra mình can đảm một cách hèn nhát. Tui xông pha vào mọi mặt trận của người khác, đấu tranh dùm họ, cổ vũ họ, vỗ về họ, tui mặc trái tim mình lên rêu. Tui mặc kệ trái tim son trẻ của tui vui vầy vì nỗi niềm chẳng phải của mình, để có một đêm nằm lên gấu váy nhàu, thèm một bàn tay vuốt cọng tóc con, hôn lên đôi mắt, nói rằng Người thương tui vì nỗi niềm của tui… [ đó là Người tui biết rõ, nhưng tui lại không biết ở đâu]
HI :)
Dạo này bận quá không hầu thơ bạn đọc được Nhưng vẫn tranh thủ ngoi lên chúc cả nhà một tuần an nhiên nhé!#Phien_Nghien
Bài luân vũ mùa đông
Em như con bướm lạc lõng giữa Sài Gòn mùa đông Không có anh mỉm cười bên cạnh Phố bỗng dưng buồn…
Tre
Tre xanh
Xanh tự bao giờ
Truyện ngày xưa đã có bờ tre xanh
Thân gầy guộc, lá mong manh
Mà sao nên luỹ, nên thành tre ơi…