”Có một chiều xanh thẳm ở trong nhau
Gian gác nhỏ mưa lan mờ bến bãi
Áo em ngắn hết một thời con gái
Nỗi yêu anh còn biết giấu vào đâu…”
Chiều tối
”Chiều tối
Rời nhau ra
Mỗi người đi về một cuộc sống
Riêng nỗi buồn
Ở lại
Khía những vết dịu dàng nơi trái tim đau…”
Người đàn bà thứ hai
Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là của mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh yêu mẹ, mẹ ơi!
Như những hoàng hôn bỏ mặt trời
Tôi bắt đầu yêu hay bắt đầu dự tính ?( Dự tính nào cũng thật ngây thơ )Tôi bắt đầu ngây thơ hay bắt đầu già ?( Khi mặc cả, tình yêu cũng thù hận ) Xin đánh đổi cuộc đời này (lận đận)Bằng phút giây cầm được tay người Em còn đứng bên dòng…
Người vừa đi
”Hóa ra thành phố này cũng buồn, lặng lẽ…
không đủ cho những chuyến bay về…
không đủ mỏi nhừ những ngày tươi trẻ…
thành phố của những lần chia ly…”
Gọi Thúy Kiều
”Em không muốn như Xúy Vân cả một đời trót dại
Thề làm chi để phải giữ câu thề
Nếu hạnh phúc không thể là vĩnh viễn
Điên cũng cần cho xứng với đam mê…”
Mưa dữ dội trên đường phố trên mái nhà
”Em bảo phải cần tìm một lý do để sống
Để gắn bó để lòng mình yên ổn
Thật thế chăng, có thể có không em?”
Tình xa
”Một lần gặp một lần quen
Một người nhớ, một người quên sao đành?”
Ngôi nhà trên đồi
Căn nhà nhỏ, ôm chặt lưng đồi
Chẳng bao giờ thiếu tiếng cười tiếng hát
Mùa cà phê hoa tỏa hương thơm ngát
Chốn bình yên, ấm áp của lòng ta…