Tôi đi học

“Hằng năm, cứ vào cuối thu, lá ngoài đường rụng nhiều, và trên không có những đám mây bàng bạc, lòng tôi lại nao nức những kỷ niệm mơn man của buổi tựu trường.
Tôi quên thế nào được những cảm giác trong sáng ấy nảy nở trong lòng tôi như mấy cành hoa tươi mỉm cười giữa bầu trời quang đãng…. Cảnh vật chung quanh tôi đều thay đổi, vì chính lòng tôi đang có sự thay đổi lớn: hôm nay tôi đi học”

Những buổi chiều để hát

”Ta muốn hát trong những ngày khắc khoải
Một cọng rơm buộc lấy mảnh mây trời.
Đừng cố giữ những gì còn sót lại
Không thuộc về mình, có níu cũng vuột thôi!”

Đêm của những giọt sương

”Đôi khi em vẫn thấy nỗi cô đơn bò dài trong trái tim
ngay cả lúc áp mặt vào ngực anh nghe những lời dịu ngọt
đôi khi em bỗng tiếc những chuỗi ngày cách xa
nhớ nhau mà không thể gặp
khắc khoải sao là hạnh phúc
đau đớn sao là hạnh phúc…”

Có một ngày

”Là một ngày ta hững hờ khi ta biết buông tay
Cho cánh chim bay đi về một ban mai khác
Chẳng thiện lương gì nhưng cũng chẳng muốn mình là kẻ ở ác
Nên là, Người cứ đi đi…”

Định mệnh

Truyền thuyết kể
Gióng đánh giặc khi mới lên ba
Có dân tộc nào nhọc nhằn hơn thế?
Có nơi đâu
Lịch sử ngập chìm dâu bể
3.000 năm chưa hết giặc trước hiên nhà?

Tình một nửa

”Tình một nửa nên tình còn xa quá
Có ai yêu tình một nửa bao giờ!”

Chật chội

”Muốn phá tung cánh cửa trái tim mình
Nhớ người ta mà không nói được
Thèm hoá thành đá cuội
Lăn về phía bình minh.”

Anh quá bận để yêu em

”Anh vội vã chạy theo đời, em lại chạy theo anh
Khoảng cách cứ dài ra vì em đuối sức
Cái khoảng cách mà em gắng lấp
Bằng những đợi chờ, chịu đựng, yêu thương..”