Bâng Khuâng

“Hôm nay
Họ xa nhau từ lâu
Còn lại tiếng mưa ngâu
Gõ nhịp giọt gianh thềm đêm vắng
Và một dòng thơ
Trang trải nợ ban đầu…”

Xa cách

“Thương nhớ cũ trôi theo ngày tháng mất,
Quá khứ anh, anh không nhắc cùng em.
– Linh hồn ta còn u ẩn hơn đêm,
Ta chưa thấu, nữa là ai thấu rõ.”

Chẳng bao giờ dậy nữa

“em ngủ trong lòng tôi
chẳng bao giờ dậy nữa
một đời rồi cũng thôi
chỗ ngồi kia đã bỏ.”

Những ngày hè cũ

“em bảo ở nhà máy thảm len
người ta bán những đoạn len thừa
em sẽ mua tháo ra nối lại
đan cho anh và con
mỗi người một chiếc áo
những tấm thảm vốn để trải nhà
nhưng không sao
chúng ta gỡ ra và nối lại
bao khó khăn của những tháng năm này
bởi nếu không có áo ấm và niềm vui
cho con chúng ta, con của mọi người
những lời nói hay ho vô ích hết…”

“trầm mình trong những cơn mưa”

Nếu ai từ chối, rồi mây đen sẽ gom tụ đủ duyên mà mưa lại từ đầu, đến khi người ta chịu ướt mèm để học cho bằng được bài học đó thì thôi…

Hoa hồng ở làng Caclophero

“Khi tự do là một hoa hồng
Ta nắm lấy, dù gai đâm xé thịt
Dù bàn tay ta máu hồng nhỏ giọt
Thấy lạ lùng, màu máu giống màu hoa.”

Kỷ niệm

“Em đã buông rồi
Nhưng tất cả không rơi
Kỷ niệm vẫn bồng bềnh như sóng biển…”

Ngày nắng

“Vẫn là nắng mỗi ngày vây quanh
sao hôm nay nắng ngập đến trắng
mắt em nheo mãi không thấy anh
nắng đã giấu anh đi đâu mất?

Như đã giấu đi hơi thở của em
để lại trái tim trống rỗng
cơn bức bối ngột ngạt khó chịu
thèm một cơn mưa…”

Chia ly nỗi nhớ

❝Em thuộc về một nơi nào khác
khác mình
khác người
Chỉ còn là một khái niệm
Em đang nói gì
Đôi khi còn không hiểu…❞