Soi dấu

“bởi quá sợ cô đơn
tôi xoay sở trong tay người trói buộc…”

Nỗi buồn thiếu nữ

Sớm mai ra, một buổi sớm bình thường
Tôi dừng lại trên đường, lắng nghe tiếng chim đầu xuân vui vẻ
Thấy len lỏi trong tim một nỗi buồn khe khẽ
Biết mình đã khác hôm qua…

Ném câu thơ vào gió

“Có đôi chút nực cười thời trẻ quá
Chưa hết tung tăng đã muốn bạc đầu…”

Điều kì diệu của mùa xuân

đôi khi tôi vẫn tự trói buộc bình minh vào những nỗi cô đơn
không đáng gì
mà quên đi âm thanhnáo nhiệt ngoài kia
cuộc sống đang chờ tôi quẫy động…