Năm buổi sáng không có trong sự thật

MỘTNgủ dậy một sángCả phố biến đâu mấtKhông một bóng người điIm lặng hồ nước sâu thăm thẳmMặt đất đỏ màu gạch nungNhư miệng quả núi lửaAnh đi tìm emTìm dấu vết những con đườngChúng ta thường đi lạiGiữa mênh mông tôi gọi em mãi mãiThế kỷ chúng ta đứng lại nơi đâyEm ở đâu…

Tiễn bạn

Về đi thôiCon chim hót lúc nào buổi sángGà mái nghiêng tai lắng tiếng côn trùngNắng liếm dần nơi mẹ ngồi nhặt thócTóc người bạc trắng bao dung Tiễn nhau nào hãy cạn một chungMai xa nỗi nhớ về trong khúc hátCó phải rượu làm cho lòng khao khátMột lần ôm hôn rồi cuối đất…

Chân dung

Chẳng thể nào em vẽ được gương mặt anhBởi chưa một lần dám nhìn vào đôi mắtSợ tình yêu thiêu đốt trái tim mình Có thể nào em vẽ được bức chân dungKhi anh luôn ngỏanh điKhi em luôn chạy trốnCái dáng đằng sau đã trở thành quen thuộcCả trong mơAnh quay lưng bước về…

Sau phút chông chênh

Có bài thơ viết về phút xao lòng
Em đã đọc ngày xưa – thời rất trẻ
Như con đường với trăm ngàn ngã rẽ
Những phút xao lòng…ai chẳng người ơi

Đôi bàn tay

Tay ta nằm giữa tay người
Xót tay ai đã da mồi từ lâu
Đi qua bao cuộc bể dâu
Bàn tay ai đỡ trước sau ân tình…

Đáng lẽ

Trang sách ước năm xưađã đến ngủ bao nàng tiên tuổi nhỏchiếc ghế gỗ chơ vơ bên cửa sổbao giấc mộng đến ngồi rồi lại ra đi Một trận mưa bất ngờ, một khung cửa thoáng quamột gương mặt chập chờn rồi vụt biếnbao con tàu về ga bao con thuyền cập bếnmà riêng em…

Ngọn lửa

Ta sẽ uống với bạn một li rươu
nhiều li rượu
cụng li chúc mừng sinh nhật cõi đời
chúc niềm vui
chúc cả nước mắt

Lại bắt đầu

Lại bắt đầu từ những trang giấy trắngLại ngọn đèn, màu mực những câu thơLại nhịp đập bắt đầu, tim rạo rựcTrước biết bao nao nức với mong chờMột con tàu chuyển bánh ngoài gaLàn nước mới, trời xanh và mây trắngNgôn non mướt, bãi cát vàng đầy nắngNhư chưa hề có mùa lũ đi…

Bao giờ cho đến bao giờ

Bao giờ cho đến tháng mườiĐể ta đưa nhau về thưa với mẹRằng mẹ ơi con vẫn là đứa trẻDẫu giờ đây tim đã biết yêu ngườiNày là bạn đời, là đứa trẻ cùng chơiGiờ cũng muốn về làm con của mẹ. Bao giờ cho đến tháng mườiĐể ta đưa nhau lên núiHái giò phong…