Cao và thấp

nói chung và nói riêng, thì tui thích cái tưng tửng của thơ Bùi Chí Vinh..

Gương mặt đêm

Một bài thơ minh chứng rằng tình yêu dễ thương lắm, và nó không có tuổi..

Em sẽ yêu anh như tháng giêng

Anh bên em như chiếc ghế trước hiên nhà, yên lặng đón em từng sáng trong veo từng chiều mưa đổ. Anh thả quanh em bao nhiêu là gió, em đến nơi nào gió cũng đi theo…

Trời thành phố đầy mây

Em bơi trong bầu trời có anh
bài hát yêu đương ngân vang trong gió
có gì đâu mà mắc cỡ
khi nói rằng nhớ anh

Yêu đời..

Và tôi hiểu ra trong thăm thẳm niềm đau
Tôi vẫn còn yêu đời quá..

Ngày cho em hy vọng

Những gì mất đi nhưng chẳng thể đi qua
Mưa trong nắng là khóc vì hạnh phúc…

Bỗng đời mình lên một nhánh non tơ

Nếu có một ngày kia
Mình thấy cuộc đời này
Bất cứ một chi tiết nhỏ nhoi giản dị nào cũng nhắc nhớ về ai đó

thì chết rồi, mình yêu