Bắt gặp câu thơ trên tường vôi trắng lóa
“Tím một chiều hoang vắng riêng em”
câu thơ lẻ đôi buồn chi đến lạ
dù nắng ngoài kia xanh và gió, rất êm đềm
Thẻ: thơ tình
Chẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi…
.Chỉ nhớ người thôi đủ hết đờiChim về góc biển . Bóng ra khơiLòng tôi lũng thấp . Tâm hiu quạnhChẳng chiến chinh mà cũng lẻ đôi Chỉ nhớ người thôi đủ hết đờiBuổi chiều chăn gối thiếu hơi aiEm đi để lại hồn thơ dạiTôi vó câu buồn sâu sớm mai Chỉ nhớ người…
Lời đá cuội
Lòng đá cuội cũng mềm như nước mắt
Xếp trong veo như những tiếng thầm thì
Nằm im ắng bên bờ suối cạn
Đợi trượt dài theo mỗi bước chân đi
Bởi mong manh
tháng Ba mong manh
hồi ức như cuốn phim quay chậm
những điều đẹp đẽ không bao giờ biến mất
tình yêu vẫn nguyên vẹn tình yêu
“Biển đã mất”
Khi em áp mặt vào ngực anh về phía trái tim
Sự êm dịu vỗ về như thủy triều tràn lấp
Giọt nước mắt lấp lánh trong ánh nhìn
Em biết em hạnh phúc
Không hề chiêm bao
Nếu tất cả yêu thương đều có kết cục buồn
Nếu chia tay rồi mới nhớ ra mình quên chưa hôn
Thì đừng ngại ngần quay xe lại
Nếu ngủ rồi mới nhớ ra mình quên chưa chúc ngủ ngon bằng câu nào êm ái
Thì phải tìm gặp người ta trong mơ và lặp lại trăm lần
“Có một thời như thế”
Quá khứ đáng yêu, quá khứ đáng tôn thờ
Nhưng đâu phải là điều em luyến tiếc.
Như ngày nào
Là ngày mà tóc ướt sẽ hỏi có chải đầu dùm không, rồi chờ đợi thấy mình được nhỏ bé..
“Mỗi khi chiều kéo ánh sáng vào đêm”
Chắc tình yêu có thật
đã hoá thành mưa trắng một buổi chiều
một quán lá bên đường ngực ướt
em mềm biết bao nhiêu