Tâm tư

Em có những lúc nhút nhát rụt rè như một con mèo nhỏ
Nhưng vẫn ngóng chờ vuốt ve…

Khi em bỏ ta đi

Khi em bỏ ta đi
Có nghe lòng trống trải?
Khi em bỏ ta đi
Có nghe rừng gió mãi…

Lại bắt đầu

“Tôi chẳng nói điều chi về vĩnh viễn
Vì mỗi sáng khi mặt trời hiển hiện
Là một ngày tôi lại bắt đầu yêu.”
.
Chúc mừng sinh nhật nhà thơ Xuân Quỳnh (6.10.1942)

Nếu địa đàng chẳng còn gì để nhớ

Ta đã sống những ngày thất lỡ, chênh vênh
Kiêu hãnh, đớn hèn, bất cần, yếu đuối
Thức dậy một sớm mai thấy mình như hạt bụi
Khắc khoải giấc mơ ròng rã nửa đời người…

Bình yên

Trời của em xanh màu bình yên
Chiều nay em nhé đừng quên
Ra ngõ ngoài hong tóc…

Lặng thầm một vầng trăng

Em nhớ anh có thể vì tình yêu
Hay có thể vì ngày xưa quá đẹp
Chia tay nhau cứa vào tim đã khép
Cung đàn năm xưa ai làm lỗi nhịp rồi…

Niên thiếu

Thuở ấy mây non với gió mềm
Nắng vừa ấm để mọng môi em
Nụ hôn mừng tuổi ngon như tết
Anh bảo em rằng mới tháng giêng…

Tạ lỗi giấc mơ

Nhưng tiếng lá rì rào đã lay tôi thức dậy
Kìa cây xanh óng ánh nắng đầu ngày
Ai gõ cửa? Chính là em, ùa đến!
Tôi ôm choàng hạnh phúc ngập vòng tay…

Mộng du

Ta đã ném đời mình vào bão tố
Trái tim ta không giương nổi cánh buồm…