Thu khúc

Vẫn biết đời hạnh phúc chẳng bao nhiêu. Cái thoáng chốc của một thời tuổi trẻ, cái dè dặt của tuổi già rớm lệ, cái mênh mông hiện tại êm đềm. Em bao giờ cũng vẫn là em – là ngọn nến chẳng bao giờ tắt – thứ ánh sáng điềm nhiên hiu hắt – điềm nhiên đi thốc giữa tim người…

Hiểu về trái tim

Bởi lẽ muốn thương nhau thì phải hiểu nhau, muốn hiểu nhau thì phải tin tưởng nhau, mà muốn tin tưởng nhau thì phải thật lòng với nhau….

Bởi vì ta là con người..

“Chúng ta tưởng đó là cách giữ thể diện, vị thế, lòng kiêu hãnh. Có lúc ta lại ra vẻ cứng cỏi, xa cách, ngạo nghễ, khép kín và bất cần, như chúng ta có thể tồn tại tựa những tinh cầu đơn độc… Nhưng nhiều khi đó chính là cách ta đánh mất những điều quý giá. “

Em sẽ yêu anh như tháng giêng

Anh bên em như chiếc ghế trước hiên nhà, yên lặng đón em từng sáng trong veo từng chiều mưa đổ. Anh thả quanh em bao nhiêu là gió, em đến nơi nào gió cũng đi theo…

“Nơi nào có em, nơi ấy là thiên đường”

Về Mark Twain: Nhà văn từng nổi tiếng đến mức thư người hâm mộ gửi không ghi địa chỉ vẫn có thể đến tay ông. Mark Twain tự yêu mình, như một chàng Narcis của thế kỷ 19, từng tuyên bố ‘Tôi không phải người Mỹ, tôi là nước Mỹ’. Ông kiêu ngạo, nhưng ông nói…

Như chờ tình đến rồi hãy yêu

Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên…Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.

Muốn..

Nắm bàn tay anh rồi đặt xuống đời một đóa hoa tình yêu vỗ về gió mưa… Em ngước nhìn những da diết, không một lời hẹn hò, không một câu thề hứa. Mà dịu dàng sáng tối ngủ ngoan trong em.

“Và khi tro bụi “

“Giữa những nốt nhạc là âm nhạc. Giữa những con người là tình yêu. Những nốt nhạc và những con người không có ý nghĩa. Ý nghĩa nằm ở giữa chúng, ở giữa họ…” “Và khi tro bụi ” – Đoàn Minh Phượng