Bỗng

Bỗng nhiên vũ trụ thuộc về ta
Khi căn phòng còn một mình hai đứa
Như tình cờ như hẹn hò như bất ngờ như lời hứa
Một phút một đời không biết nữa thời gian
Anh đứng sát bên em yên lành tan vỡ
Lạnh buốt như băng rực lửa nồng nàn

Anh muôn ôm em như đôi người yêu
Choàng vai nhau khi bên hồ sương khuya giá lạnh
Như người chồng sau ba mươi năm cách chia
Trong đêm ghì lấy vợ
Như hai bạn gái thèm một cánh tay trai,
Siết chặt nhau trong hang đá Trường Sơn

Đặt đôi môi anh lên trái tim xinh tự mình son
Hút hơi em như ong hút nhụy
Hôn nhau cái hôn có con người ma quỷ với thần tiên
Và cứ thế anh lặng im đứng yên,lặng im đứng yên
Nâng niu một cái gì bùn đất thiêng liêng
Mong manh vững bền giữ gìn lan tỏa
Em có nghe ngoài ngõ tiếng chim chuyền
Dưới chân thềm không cài then cửa mở
Anh ra đi phả buồn vui vào gió
Gửi êm đềm bão tố lại cho em

Mai về quê thơm lên tóc mẹ
Cầm bàn tay chai xoa bàn chân nẻ
Cảm ơn người xa lạ thế đã sinh em
.
Bỗng – Việt Phương

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s