Biển vắng

mấy vần thơ đẹp
.
Rơi chiều vàng, ngơ ngác sóng
xin đừng dối chi chân trời
Anh ngồi im lìm chiếc bóng
chén này mình với biển thôi

Một cộng với một thành đôi
Anh cộng cô đơn thành biển
Nắng tắt mà người không đến
Anh ngồi rót biển vào chai

Biển vắng – Trịnh Thanh Sơn
.

Bình luận về bài viết này