Buổi sáng vô chừng

*có những buổi sáng lười dã man…*

Sáng thức dậy, ngáp dài lười biếng

Đi tới lui mới thấy mình già

Một ngày sẽ hai mươi bốn tiếng

Lắc cái đầu ta thấy bóng ta

Buông hai tay tự nhiên thấy lạ

Chẳng có cái cầm mỗi bước qua

Thuốc hết, café không, ngồi hóa đá

Ngó vô tường có lẽ là ta

Nhạc chảy một dòng, nghe đau điếng

Ta chảy một dòng lệ trong ta

Sáng thức dậy không ai lên tiếng

Đưa tay mình ta bắt tay ta

Bàn tay khô, dầy, đen lam lũ

Biết mấy lần vuốt mắt tiễn đưa

Bàn chân tong teo đi chưa đủ

Vội quay về dẫm lối cỏ xưa

Sáng thức dậy phải chi đừng dậy

Cứ im nằm nhắm mắt ra đi

Sáng thức dậy phải chi đừng thấy

Một nửa, một đời chẳng có chi

Buổi sáng vô chừng_Nguyễn Thanh Khiết

Bình luận về bài viết này