Còn lại gì từ năm mười tám tuổi

Còn lại gì từ năm mười tám tuổi
Lửa đã tắt và tro đã nguội
Lạc mất mùi hương trên những đóa hồng khô
Năm tháng rơi như lá phủ mặt hồ
Còn lại gì ngoài ngôi sao ngày xưa
Dẫu muốn tắt mà không sao tắt được
Rưng rưng mãi mà không tan thành nước
Không phải đau mà có lẽ vẫn còn đau
Khát vọng như gió đã lạc về đâu
Ước mơ như sương dâng thành đêm tối
Biết trách ai ngời hoàng hôn cháy vội
Có giọt nắng nào rơi xuống nở thành hoa
Còn lại gì con đường đã lùi xa
Mỗi bài thơ là một lời ly biệt
Điệu nhạc tắt, chỉ nỗi buồn da diết
Như dòng tơ xâu chuỗi thời gian
Nắng mùa thu xưa còn giữ lại chút vàng
Dẫu lá rụng mà hình như chưa héo
Cầu vồng ngơ ngác giữa cơn mưa lạc nẻo
Vươn về đâu hun hút những chân trời
Qua biết bao miền đất lạ xa xôi
Nơi cuối đường chính là ta đứng đó
Nơi chân mây là cánh buồm thuở nhỏ
Chở mộng mơ vào đáy mắt thẳm xanh
Bao hồi ức xưa bỏ lại không đành
Thì xin nhuộm cho mướt màu cỏ dại
Để tim ta không ngừng đi mãi…
Nơi cuối trời ngôi sao trắng vẫn chờ ta.

Đinh Hoàng Anh

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s