Chật chội

Muốn phá tung cánh cửa chật chội

Tôi làm thơ cho nỗi lẻ loi

Căn gác gỗ những ngày mưa cũ

Nhạt nhoà dấu trăng soi.

Chật chội thay là lòng tôi

Vội vàng chi đã buông lời bắng nhắng

Lẻ loi thay là lòng tôi

Những ngày ý tưởng khô hạn

Người con trai đi không về

Tôi khóc – bên hè đầy nắng.

Tôi – Dòng Suối khô hạn

Tôi – Cánh chim xác xơ

Tôi – Con hổ tiều tuỵ

Tôi lại là tôi ngẩn ngơ

Những ngày hè đỏ lửa

Tôi lại làm thơ

Hoa hướng dương vàng rực

Cùng tôi hát điệu ru hờ.

Nhớ người con trai cháy cả ruột

Muốn phá tung cánh cửa trái tim mình

Nhớ người ta mà không nói được

Thèm hoá thành đá cuội

Lăn về phía bình minh.

Chật chội quá

Nhân gian sao hẹp quá

Bao nhiêu hôm chẳng thấy mặt trời

Xa xôi quá mà thành gần gũi quá

Ước mình thành ly rượu

Người ấy uống

Chơi vơi…

Chật chội__Thẩm Hạ

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s