Tự trách

Bởi ta nặng tiếng tơ lòng

Nên thơ ta mãi long đong giữa đời

Thơ xưa văng vẳng tiếng cười

Thơ hôm nay đứng giữa đời tìm thương

Người ru ta giấc mộng thường

Sao ta lại ngỡ thiên đường quanh ta

Người trao ta áng mây xa

Sao ta tưởng ánh trăng ngà lung linh

Ta trao người mảnh ân tình

Người trao ta ánh mắt nhìn vu vơ

Tình xưa..tình mãi tôn thờ

Người xưa..người lại hững hờ vắng xa

Giờ còn lại ta với ta

Thôi về ôm mảnh trăng ngà….làm duyên.

T trách_Trn Kim Thanh

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s