Anh đến với em

Anh đến với em bất ngờ như cơn mưa không báo trước
Khuấy động khung trời tĩnh lặng của em
Em hứng lấy cơn mưa bằng niềm vui của người đang cơn khát
Uống mềm môi hạnh phúc ngọt ngào

Hỡi cơn mưa của em
Anh có thể bất ngờ khô tạnh đi
Giống như lúc đến
Và có thể đi qua miền khác rất vô tình
Dẫu sao thì khung trời của em đã một lần xanh tươi
Cơn khát của em đã vơi đi
Dịu lại

Dẫu sao thì hạnh phúc vẫn còn dư vị
Không thể dễ dàng quên đi…

1989
.
Phạm Thị Ngọc Liên

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s