
.Em hoảng sợ khi những gì mình cho đi không bao giờ được hồi đáp. Dẫu biết không đo đếm luật nhân thế vô hình, nhưng chênh vênh quá em cứ mòn mỏi và bỏng rát từng ngày.
Em tựa vào đâu để được khát cháy lần sau nữa?
Trích “Bờ môi buốt”, Trái tim son trẻ – Phiên Nghiên