Không gặp

Đó là tuần thứ hai không gặp nhau

Em tự nhốt mình trong đảo hoang bốn bức tường vôi cũ kỹ

Ngày cuối tuần anh vui không?

Hay đang thao thức một ai đó?

Em không có quyền hỏi nhưng chẳng thể nào không nghĩ

Bàn tay lướt phím

Lồng ngực thổn thức gọi tên anh

Nửa đêm thức dậy, em nghe thấy tiếng mình đang khóc

Em nào đâu biết tình yêu có bao nhiêu thăng trầm?

khiến em thở hộc hơi

Khi bước chân anh dừng lại bên em

anh có nghe – thấy được tình yêu

em đã dành cho anh?

Yêu một người

Không biết phải làm sao

Em chỉ biết che đậy mình bằng những móng tay vuốt- nhọn- cong- dài- đỏ chót

Không gặp __ Liêu Phúc Minh

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s