Triền dốc

Trèo lên trèo lên trèo lên mãi
con dốc dài thăm thẳm đường xa
muốn quay xuống cũng không xuống nổi

Này đá quỳ này thạch thảo
vàng cháy khát khao tôi xanh biếc khát khao tôi
một mặt trời trên đỉnh dốc
ai đã cầm mất rồi

Còn một chiếc bóng ấm áp
chìa ngón tay cho tôi nắm
chìa đôi môi cho tôi hôn
này con chim đại bàng trong chiếc lồng
soãi cánh buông xuôi ủ dột
vẫn đủ sức kêu lên lời tình

Trèo lên trèo lên trèo lên
trái tim đập một nhịp đập run rẩy
em là người đàn bà cuồng ngông
biết mưa mà không tránh
biết bão mà không chạy

Con dốc dài thăm thẳm đường xa
chỉ cần nhìn chiếc bóng của anh
em còn đi mãi mãi…
.
__Phạm Thị Ngọc Liên__

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s