Chẳng hay

Chiều dựng mùa đông mây xám ngắt

Núi cao trời thấp có ta về

Giang hồ đâu có ai phong ấn

Mà nghĩ từ quan trở lại quê

Ta đi, xưa gió đưa vài dặm

Ta đi, xưa mưa ướt vừa căm

Quê nhà ngoảnh lại mờ trong gió

Hình như không đủ buồn trong lòng

Ta đi, có những ngày trú quán

Lòng mốc tình khô như lá bay

Ngồi quán suốt ngày trông thiên hạ

Ta có sầu không ta cũng chẳng hay

Ta đi, có những ngày khô héo

Chẳng nhớ quê nhà, chẳng muốn về

Mẹ, chị, đàn em như bóng khói

Nương với đời ta quay quắt trong mê

Ở đâu rồi cũng đời vất vưởng

Chiều lặng lòng câm dạt phố người

Khi không ta có đời lang bạt

Đời học trò xưa khép cánh hổ ngươi

Chiều nay không hẹn ta lại về

Mùa đông dài vẫn níu chân quê

Ta về gió đón phong sương lạnh

Ta về, mưa đón ta về quê

Thôi chẳng về chi thôn xóm quạnh

Nhà xưa giờ chắc cũng điêu tàn

Đứng đây đường cái quan bên núi

Ta cũng đã trầm lòng mê mê

Chiều dựng mùa mưa bên vách núi

Chiều neo sương khói buổi ta về

Mẹ, chị, đàn em không có mộ

Thăm ai? thăm ai? ta về quê.

.

Vũ Hữu Định

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s